[Fanfic] Harry Potter và ngày tàn của thế giới – Chương 4

Harry Potter và ngày tàn của thế giới

Chương 4

 

Giáng sinh.

Đây thường là thời điểm mọi người trong gia đình quây quần bên nhau. Những người xung quanh hắn đều như vậy. Họ trở về nhà hoặc đi nghỉ cùng gia đình. Hắn có một ngôi nhà ở phố Baker. Nhưng thực lòng mà nói, hắn không cảm thấy thoải mái ở đó. Hắn có một đại gia đình luôn quan tâm đến hắn ở Trang trại Hang sóc, mà thực tế hắn là một phần trong đó. Hắn rất yêu gia đình đó, nhưng trong thâm tâm, hắn vẫn cảm thấy đó không phải “nhà” của hắn. Hắn mang họ Potter, không phải họ Weasley, và tóc hắn không có màu đỏ.

Hắn biết, có một khoảng trống chẳng thể nào lấp đầy.

Hắn tìm về ngôi nhà số 12 Grimmauld Place. Nó chả có gì.

Hắn tìm về Hogwarts. Mọi người chào đón hắn. Nhưng rồi hắn lại bỏ đi.

Hơn 20 năm, hắn vẫn chưa hình dung ra “ngôi nhà” của hắn.

Hắn khao khát lấp đầy khoảng trống đó.

Đã từng có một lần, hắn gần như đã mường tượng ra, hắn gần như đã có được nó. Nhưng rồi nó lại tan biến đi. Để rồi giờ đây, hắn chỉ có thể lần mò nó trong những giấc mơ. Giấc mơ về một căn lều.

Chỉ là một giấc mơ

Giấc mơ quá êm đềm

Hắn đang đứng trước mộ của bố mẹ hắn. Lần này, hắn có mang tới một bó hoa bách hợp. Hắn kính cẩn đặt nó xuống trước mộ rồi lùi ra sau.

“Chúc mừng Giáng sinh, bố mẹ.”

Giá như ông bà Potter còn sống, hẳn là họ sẽ hỏi.

Sao Giáng sinh nào con cũng đến có một mình thế? Vợ con đâu?

Hắn đã có vợ, nhưng việc cả hai cùng đi thăm mộ bố mẹ hắn dường như chưa từng xuất hiện trong suy nghĩ của hai người. Cô ấy chưa bao bao giờ hỏi, mà hắn cũng chưa bao giờ đề nghị. Hắn, đơn giản là thích một mình đến đây hơn.

Vậy còn cô gái năm nào?

Cô gái nào cơ?

Con biết đấy, cô gái xinh xắn với đôi mắt nâu to tròn.

Hắn giật mình. Hắn nhớ lại mùa Giáng sinh năm đó, hắn đến đây lần đầu tiên, giữa màn tuyết rơi trắng xóa. Nàng đi cùng hắn. Hai đứa tay nắm tay, đầu nàng dựa vào vai hắn. Trông hệt như một đôi vợ chồng.

Khoan, chỉ là đóng giả thôi. Bọn con uống thuốc Đa dịch. Con là một lão trung niên đầu hói, còn nàng là một bà lão thấp bé. Không có chút gì gọi là cô gái xinh xắn cả.

Về cơ bản thì, con đang nói chuyện với chính con đó, con trai à. Tất nhiên con biết đó là một cô gái xinh xắn.

Hắn chợt nghĩ đến thầy Lockhart, người đang điều trị ở bệnh viện St.Mungo vì chứng mất trí nhớ. Hắn có lẽ cũng nên đến đó kiểm tra. Hắn đang đứng trước mộ bố mẹ hắn và nói chuyện với chính hắn. Đây có thể là dấu hiệu của tâm thần phân liệt.

Bất chợt, có một thứ khiến tâm hồn hắn dịu lại, mùi oải hương quen thuộc.

“Anh Harry!”

Khi hắn xoay người lại, đập vào mắt hắn là một cô gái xinh xắn với đôi mắt nâu to tròn. Nàng đội một cái mũ len màu tím, gương mặt ửng hồng vì lạnh. Trên tay nàng là một bó hoa bách hợp.

Hắn mở lời, kèm theo một nụ cười. Thật lạ, cứ gặp nàng là hắn lại cười.

“Hermione, đừng nói là em đi ngang qua nhé.”

Nàng cũng cười với hắn.

“Em chỉ đi ngang qua thôi.”

Hắn chợt nghiêm mặt lại, ngó ngó xung quanh.

“Anh làm gì thế?”

“Ờ, anh xem xem có tên giám ngục nào quanh đây không. Mùi nước hoa của em có thể thu hút chúng.”

Bờ môi xinh xắn lại nhoẻn một nụ cười.

“Ôi Harry, thế thì anh nên đi kiểm tra cái hàng rào đằng kia kìa. Em chắc là lúc nãy em có thấy vài tên giám ngục lấp ló ở đó.”

Cái hàng rào, phải, hắn và nàng từng đứng ôm nhau và ngó cái hàng rào đó. Nhưng sao lại đi ngó cái hàng rào trong khi trước mặt hắn là một cô gái xinh xắn nhường này. Nàng hơi bẽn lẽn khi hắn cứ nhìn nàng như vậy. Cuối cùng thì nàng quyết định bước tới đặt bó hoa của nàng cạnh bó hoa của hắn. Hai bó hoa nhìn rất cân xứng.

“Em nghĩ bác gái sẽ thích, vì tên bác ấy trùng với tên loài hoa.”

Hắn gật gù, bản thân hắn cũng nghĩ thế.

“Vậy thì, sao em lại đến đây?” – Hắn hỏi nàng lần nữa.

“Vì bây giờ là Giáng sinh, và em muốn mang hoa ra đặt lên mộ hai bác. Vậy thôi.”  –  Nàng đáp, thật tự nhiên. Và hắn chợt nghĩ, tại sao Ginny không bao giờ chủ động như nàng.

“Mọi người ở Trang trại Hang sóc đang khá là lo lắng. Anh biết đấy, anh chẳng để lại lời nhắn gì cả.”

“Anh vẫn sẽ có mặt ở đó lúc 7 giờ tối. Chỉ là, thỉnh thoảng anh muốn ở một mình.”

Nàng hơi dịch người ra một chút. Như một phản xạ, hắn chộp lấy tay nàng. Dù cho có cả một lớp găng len bao bọc, khoảnh khắc ấy vẫn khiến hắn như cảm thấy lớp da mềm mại nơi bàn tay nàng. Tim hắn đập mạnh hơn bởi có một luồng điện vừa xẹt qua. Hai đôi mắt nhìn nhau, giống như cả thế giới chỉ có hai người. Giống như trong túp lều năm ấy…

“Hermione… Anh biết nghe có vẻ hơi điên rồ, nhưng anh có thể xoay một con gà tây với ít rượu vang…”

Nàng không đợi hắn nói hết câu.

“Có!”

Hắn hơi ngừng lại một chút.

“Sẽ ra sao nếu anh bảo với em ngoài kia có 300 tên Tử Thần Thực Tử cùng một tá rồng…”

“Em sẽ đi với anh!”

Luôn là thế.

“Vậy chúng ta sẽ ăn ở đâu?”

Hắn không trả lời. Nhưng khi màu mắt nâu của nàng chạm vào đôi mắt xanh của hắn, hắn biết rằng nàng cũng đang nghĩ đến một nơi giống hắn.

 

tent

 

Không phải túp lều năm ấy, nhưng nó vẫn là một túp lều, có phần tiện nghi hơn. Nó có bếp, lò nướng, bàn ăn, và cả nến nữa. Nàng đã thực sự ấn tượng với bộ bài của hắn, cứ như hắn có thể thu cả thế giới vào trong bộ bài đó vậy.

“Harry, anh thật tuyệt vời!”

Hắn chắc là mũi mình có to ra một chút, nhưng không sao. Dẫu vậy, không phải là hắn có tất cả trong bộ bài đó. Hắn cần phải vào thị trấn mua thịt gà tây và rượu vang. Ngoài ra còn một số món khác nữa.

“Phải, em sẽ làm món súp. Ôi Harry, anh đừng nhìn em như thế. Ron không bao giờ tin tưởng cho em vào bếp cả. Nhưng thề có Merlin, em bây giờ đã khác rồi.”

Hắn tin những gì nàng nói, mặc dù tài nấu ăn của nàng vẫn là một chủ đề thú vị mỗi khi hắn tán chuyện với Ron. Nhưng hắn biết, một khi nàng chuyên tâm vào cái gì đó thì không thể coi thường được. Hắn từng thấy nàng đan lát tệ thế nào hồi năm thứ tư ở Hogwarts, nhưng cũng chính hắn đã thấy sự tiến bộ rõ rệt trong từng đường kim của nàng. Mà nói cho cùng, dù nồi súp có dở đi chẳng nữa, hắn vẫn sẽ ăn hết. Hắn là một ông anh tốt.

Con không có em gái, Harry à.

Hắn lắc lắc cái đầu, cố xua đi giọng nói đáng ghét kia. Hành động đó khiến nàng nhìn hắn bằng con mắt kiểu như anh-đang-làm-gì-thế.

Cả hai vào thị trấn mua đồ. Có một cửa hàng nhỏ bán mọi thứ hai người cần. Hermione dường như rất hứng thú với việc đi chợ như thế này. Có lẽ việc bị Ron kìm hãm trong những năm qua làm nàng bức bối và giờ thì mới có dịp xả ra, có hơi quá trớn một chút.

“Em định nấu một bàn tiệc cho 10 người sao?”

Nàng lảng tránh ánh nhìn của hắn.

“Ừm, chỉ là… em thích nấu thôi…”

Khuôn mặt nàng ánh lên sự rạng rỡ mà đã lâu rồi hắn không thấy. Và hắn chợt cảm thấy yếu lòng một chút. Hậu quả là hắn phải xách về hơi nhiều đồ so với dự tính ban đầu. Nàng không chỉ muốn làm món súp, nàng còn muốn làm cả món chân giò nữa. Hắn mặc kệ nàng với niềm vui thích đó. Hắn có việc với con gà tây và một đống đồ trang trí. Hermione mua một ít đèn nhấp nháy, thêm cả thần lùn và vài thứ linh tinh khác.

Chỉ là một căn lều, có phải nhà đâu…

Nhưng đây là thứ gần giống với “nhà” nhất mà hắn cảm nhận được.

Cũng giống như mùa đông năm ấy, trong túp lều ấy, chỉ có hắn và nàng… Và hắn có thể gọi đó là “nhà”.

Một khoảng thời gian sau thì mọi việc chuẩn bị đều đã xong. Hai đứa dọn các món ăn ra bàn. So với một bữa tiệc Giáng sinh truyền thống thì số món ăn có vẻ hơi ít. Nhưng đây là bữa tiệc của riêng hai người, cả hai đã cùng nhau tạo nó.

“Ôi Harry, thật là không tin nổi! Em đã làm những món này đấy!” – Nàng vui sướng thốt lên. Liền sau đó, nàng lôi con điện thoại của mình ra, cố gắng căn chỉnh sao cho chụp được một tấm hình thật đẹp. Hắn mỉm cười, khẽ lắc đầu. Dù vậy hắn cũng làm theo nàng. Không như Ron hay Ginny, những người hoàn toàn chẳng ưa gì những phát minh của Muggle, cả hắn và nàng đều lớn lên trong một thế giới mà pháp thuật chỉ là câu chuyện cổ tích. Do đó, cả hai đều có một số thói quen giống dân Muggle. Hắn và nàng đều dùng smartphone, lái xe hơi, tham gia mạng xã hội. Hai đứa kết bạn trên Facebook, Twitter, Instagram…và thường xuyên check-in mỗi khi đi đâu đó.

“Em có đọc bài báo nói rằng, thích chụp ảnh món ăn đăng lên mạng có thể là dấu hiệu của tâm thần đấy.”

“Anh có thể nghe giọng nói trong đầu mình, thế nên chắc chắn là anh bị tâm thần rồi.”

Nghe hắn nói thế, nàng lập tức nhướn mày. Hắn vội chữa lại.

“Ý anh là hồi xưa ấy.” – Và cố nở một nụ cười tươi rói để xóa tan nghi ngờ.

Có lẽ là nó có tác dụng, vì nàng cũng nghiêng nghiêng cái đầu mà nói với hắn.

“Chúng ta là hai đưa tâm thần, chui vào rừng ăn tiệc Giáng Sinh, rồi chụp ảnh tự sướng đăng lên mạng. Harry, anh và em nên chui vào bệnh viện St. Mungo sống mới phải.”

“Anh rất sẵn lòng.” – Hắn nói rất nhỏ, cốt chỉ cho mình hắn nghe thôi.

Nàng múc cho hắn một bát súp. Chà, một mùi thơm hấp dẫn xộc vào mũi hắn. Hắn tin rằng lần này hắn có thể thưởng thức bát súp, chứ không cần nuốt xuống họng nhanh hết mức có thể như năm nào. Và khi hắn cho thìa súp đầu tiên vào miệng, hắn có thể cảm nhận vị thơm của nấm và hạt tiêu hòa quyện vào nhau, khiến hắn có một cảm giác rất ấm áp.

“Hermione, đây là bát súp ngon nhất mà anh từng ăn.”

Nàng cười bẽn lẽn.

“Thề có Merlin, anh thật là biết nịnh, Harry à. Ginny chắc chắn nấu ngon hơn em.”

“Đây là bát súp ngon nhất mà anh từng ăn.” – Hắn khẳng định lần nữa một cách chắc nịch. Và hắn thấy rõ, đôi mắt nâu ấy đang cười hạnh phúc.

“Vậy thì, anh nên thử thêm món này. Có thể nó sẽ là món chân giò ngon nhất anh từng ăn đấy.”

Hắn cũng với tay xắt một miếng thịt gà đưa sang cho nàng.

“Còn đây, anh tin rằng sẽ là món gà tây ngon nhất em từng ăn.”

Cứ thế, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, trong ánh nến dịu dàng, dưới sự dìu dắt của rượu vang và tiếng nhạc trữ tình.

Rồi đột nhiên, chiếc radio phát một bài hát mà hắn chưa từng nghe. Hình như là bài O’Children của ca sĩ Nick Cave nào đấy, theo như giới thiệu trên radio. Nhưng ngay khi những giai điệu đầu tiên cất lên, hắn không thể kìm lòng được. Hắn muốn nhảy với nàng. Đây là bài hát dành riêng cho hắn và nàng. Hai người nhìn nhau, không ai mở lời, nhưng cả hai tự động đứng lên, tiến về khoảng trống giữa lều. Hắn cầm lấy tay nàng, và hai thân thể di chuyển theo điệu nhạc.

Hey little train! We are all jumping on

The train that goes to the Kingdom

We’re happy, Ma, we’re having fun

And the train ain’t even left the station

Hey, little train! Wait for me!

I once was blind but now I see

Have you left a seat for me?

Is that such a stretch of the imagination?

Hey little train! Wait for me!

I was held in chains but now I’m free

I’m hanging in there, don’t you see

In this process of elimination

 

1526018_1304357323711.76res_500_368

 

Đêm đó, trong căn lều ấy, hai trái tim thổn thức vì nhau.

 

***

Khi một con golem to như trường Hogwarts đổ xuống, hiển nhiên là sẽ có nhiều thứ vỡ nát. Những thứ đó gây một chút khó khăn cho hắn khi tiến vào bên trong. Nhưng cuối cùng hắn cũng vào được Đại sảnh đường. Ở đó, hắn thấy một đống hoang tàn. Dường như các giáo sư đã cố gắng dùng Bùa Khiên để bảo vệ cho các học sinh, nhờ đó mà chúng khá an toàn, mặc dù phần lớn đã ngất xỉu. Bên cạnh đó, tình cảnh các giáo sư không khá lắm. Giáo sư Flitwick bị đống bàn ghế đè lên người, thật ra rất khó để nhận ra ông dưới cái đống đó. Nhưng hắn biết nguồn mana của ông, nên hắn biết ông ở đó, vẫn còn sống. Còn giáo sư Sprout thì bị một tảng đá to đè nát hai chân, hơi thở yếu ớt. Lão Hagrid hốt hoảng chạy đến , lật tảng đá ra.  Lão ngó sang Harry như muốn xin hắn sự giúp đỡ. Hắn không đáp, nhưng ánh mắt hắn hướng về cái bình Cure Water. Lão Hagrid chợt nhận ra, bèn đổ nó vào miệng giáo sư Sprout. Hắn tiếp tục cất bước. Giáo sư McGonagall không bị cái gì đè lên cả. Bà nằm cạnh con cú vàng.

Có ai đó đã dùng Bùa Khiên bảo vệ bà.

Giáo sư Cameron và Cole đột ngột xuất hiện bên cạnh hắn, đũa phép của họ hướng về phía hắn. Họ sắp ếm bùa hắn tới nơi. Nhưng câu thần chú không thể thốt ra khỏi miệng họ. Hắn đưa hai bàn tay ra trước, khiến thân thể của hai người khựng lại. Và khi hắn phẩy tay, bọn họ bắn thẳng vào tường. Cú va chạm không nhẹ chút nào.

Hắn không quan tâm đến hai người ấy. Hắn lại cất tay lên. Cơ thể của giáo sư McGonagall lơ lửng trong không khi, trôi theo hắn tựa như có sợi dây vô hình buộc bà vào chân hắn.

“Harry…”

“Không có gì đâu, bác Hagrid.”

Lão Hagrid đành quay mặt đi. Lão biết lão chẳng thể làm gì được. Giáo sư Sprout bắt đầu tỉnh lại.  Đôi chân của bà tuy nát bấy nhưng máu đã được cầm, và nếu có bà Pomfrey ở đây thì sẽ chẳng có gì đáng lo. Lão Hagrid cúi xuống hỏi bà.

“Giáo sư Sprout, bà có biết giáo sư Flitwick đâu không?”

Bà bèn chỉ tay về đống bàn ghế đang đè lên giáo sư Flitwick ngay gần đó.  Lão Hagrid hớt hảy chạy đến, hất tung chúng lên. Trong khi lão bận làm việc đó, hắn tiếp tục phất tay, kéo một nữ sinh đang nằm bất tỉnh trôi theo hắn, giống như giáo sư McGonagall.  Hắn mang họ rời Đại sảnh đường, đến trước bức tượng nơi ẩn giấu lối đi đến phòng Hiệu trưởng. Hắn búng tay, cả giáo sư McGonagall và nữ sinh kia đều tỉnh lại. Giáo sư McGonagall nhanh chóng nhận ra tình cảnh của mình, song bà không sợ hãi. Bà biết hắn sẽ không làm gì bà. Bà cũng biết là bà sẽ không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn lúc này. Vậy nên bà im lặng. Cô gái kia, khổ thay, không có được sự điềm tĩnh như thế. Cô ta kêu la hoảng loạn sau khi nhận ra rằng chân mình đang không chạm đất, nhất là sau khi cô ta trông thấy hắn. Ngón tay hắn ra dấu, cô gái lập tức bị mất tiếng. Cho dù môi cô ta vẫn uốn éo, cố gắng bật ra thành lời nhưng không còn gì có thể làm phiền hắn nữa.

“Mật khẩu, thưa giáo sư?” – Hắn hỏi với một giọng lạnh lùng.

Đáp lại hắn cũng là một sự lạnh lùng. Giáo sư McGonagall chả hé môi nấy nửa lời.

Hắn cười nhạt.

“Con biết giáo sư là người dũng cảm như thế nào. Tuy nhiên, con cũng chắc rằng giáo sư có nghe cụ Dumbledore nói qua, rằng có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Những âm cuối của hắn mang một âm hưởng đáng sợ đến lạ kì, khiến cho giáo sư McGonagall không khỏi lạnh sống lưng. Trong thoáng chốc, bà còn tưởng rằng mình đang đối diện với những tên giám mục Azkaban. Hắn vặn bàn tay trái lại, những ngón tay từ từ khép chặt. Cùng lúc, trên cổ của cô nữ sinh xuất hiện những vết hằn không lẫn đi đâu được. Do cô ta không thể kêu thành tiếng nên lúc đầu giáo sư McGonagall không nhận ra. Nhưng rồi bà cũng thấy đôi mắt cô ta trợn ngược lên, hai tay quào quào trong không khí, như cố gắng gỡ cái thứ đang siết cổ cô ta. Vô ích, bàn tay hắn mỗi lúc một siết ạnh hơn. Giờ thì cô gái đã buông thõng tay không chống cự nổi nữa, gương mặt trắng nhợt ra.

“Dừng lại! Excalibur!

Ngay lập tức, bức tượng dịch ra, để lộ lối vào phòng Hiệu trưởng.

“Cám ơn giáo sư.”

Nói rồi hắn phất tay xuống, giáo sư McGonagall rơi phịch xuống đất. Hắn vẫn giữ cô nữ sinh kia, vì trong phòng Hiệu trưởng có một thứ hắn rất muốn lấy, nhưng lại không tự mình lấy được.

“Tôi đã bảo rồi, sớm muộn gì nó cũng đặt chân lên con đường Hắc Ám. Chỉ có ông là quá thương nó nên không nhận ra thôi.”

Giọng nói này, không nhầm vào đâu được, chính là của Phineas Nigellus Black, cụ cố của cha đỡ đầu của hắn – Sirius Black. Tất nhiên là ông đã chết lâu rồi. Đây chỉ là giọng nói của bức chân dung của ông trong phòng Hiệu trưởng mà thôi. Bình thường thì trong phòng có rất nhiều các bức chân dung của các hiệu trưởng tiền nhiệm. Không may là sau nhưng chấn động vừa qua, phần lớn bức chân dung đã rơi rụng xuống sàn nhà. Các vị hiệu trưởng có lẽ cũng đã di cư sang các bức tranh khác. Duy có hai bức tranh vẫn còn dính trên tường, một của Phineas, và một của cụ Dumbledore.

Hắn dừng lại trước bức chân dung cụ Dumbledore, pháp sư mà hắn kính trọng nhất, người mà hắn dự định đặt tên cho con trai của hắn.

“Con chào thầy.”

 

Albus_Dumbledore

 

Cụ Dumbledore đưa tay vuốt chòm râu bạc của mình, đôi mắt đăm chiêu nhìn hắn.

“Trong những cơn ác mộng hãi hùng nhất của mình, ta cũng chưa từng hình dung ra con như thế này. Phải, ta có biết về lời tiên tri thứ hai của con. Tuy nhiên, ta chỉ là một lão già lẩm cẩm, từ lâu đã quên đi mất thế nào là tình yêu tuổi trẻ. Ta biết rằng rồi con và trò Granger sẽ thu hút lẫn nhau, nhưng ta thật không ngờ con vì một người con gái mà đi xa đến nhường này.”

“Cô ấy là hơi thở của con, là dòng máu chảy trong huyết quản con. Con không thể sống mà thiếu cô ấy. Thế giới mà con cứu là một thế giới có cô ấy, không phải thế giới này.” – Hắn nói to và rõ ràng, đáp lại cụ Dumbledore.

Phineas nói chen vào.

“Ông thấy chưa, lũ thanh niên niên chỉ nhìn vào bản thân chúng, ích kỷ và kiêu ngạo! Chúng có sức mạnh nhưng chẳng bao giờ cảm thấy có trách nhiệm với sức mạnh ấy.”

Hắn chỉ cười nhạt rồi quay lưng đi. Hắn không còn là thằng nhóc quát vào mặt người khác mỗi khi tự ái nữa. Hắn đến đây là có lý do, và lý do đó không nằm trong mấy bức tranh trên tường. Cụ Dumbledore nhìn theo bóng hắn qua cặp kính hình bán nguyệt. Cụ có vẻ đã đoán được mục đích của hắn, và cụ không khỏi lo lắng.

“Harry, đừng!”

Trước mặt hắn giờ là Tấm gương Ảo ảnh, thứ mà hắn từng bị quyến rũ hồi năm thứ nhất ở Hogwarts. Cũng chính nó là nơi cất giấu Philosopher’s stone. Và hắn biết, thứ hắn cần nằm trong nó. Chỉ có điều, tình hình có đôi chút khác so với hồi hắn 11 tuổi. Hồi đó, hắn có thể lấy viên đá ra khỏi tấm gương bởi hắn không có chút ý niệm nào về việc sử dụng nó. Hiện tại thì hắn không thể che dấu mong muốn sử dụng cái thứ đó, thế nên hắn không thể lấy nó. Hắn cần một người không biết  gì về nó, chính là cô bé nữ sinh kia.

“Giờ thì nó cũng không khác gì Chúa tể Hắc ám.” – Phineas đang chống cằm nhìn theo hắn.

Hắn mặc kệ. Hắn lấy từ trong túi áo một miếng da dê (thề có Merlin, không rõ là túi áo của hắn chứa được bao nhiêu thứ). Trên tấm da ấy có vẽ hình thù của một vật. Một tấm thẻ bài.

“Tập trung vào, hãy nghĩ về nó.” – Hắn nói với cô gái. – “Rồi cô sẽ được tự do.”

air

Cô bé sợ chết khiếp, nhưng hai tiếng “tự do” cho cô một động lực mạnh mẽ. Cô gái nhìn vào miếng da dê rồi lại nhìn tấm gương. Hắn không biết cô gái trông thấy điều gì vì mỗi người sẽ nhìn thấy một thứ khác nhau. Hắn cũng không lên tiếng giục giã. Hắn để cho cô bé sự im lặng để tập trung, và rồi hắn được đền đáp. Tấm thẻ bài xuất hiện trên tay cô gái, như thể nó đã ở sẵn đó từ trước vậy.

Từ đằng sau, bức chân dung Phineas nhổm hẳn lên.

“Merlin ơi, cái đó… Ông có nghĩ giống tôi không Dumbledore?”

Không có tiếng đáp lại. Cụ Dumbledore đã rời khỏi bức tranh của mình. Cụ ấy đã biết, và cụ ấy đã hành động.

Hắn lấy tấm thẻ bài từ tay cô gái rồi giải phóng cho cô ta. Đây là đích đến đầu tiên trên con đường của hắn. Hắn vẫn còn phải tìm thêm 3 tấm thẻ bài nữa. Và khi ấy, hắn có thể gặp lại nàng.

Hãy chờ anh, Hermione.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s